Lời thú nhận của Nhân Viên Kinh Doanh Phần Mềm ERP không biết bán hàng

TRẦN TRUỒNG TỰ KỶ – Nhân Viên Kinh Doanh Phần Mềm ERP không biết bán hàng

NHÂN ĐỌC BÀI VIẾT RẤT HAY VỀ TRẺ MẮC CHỨNG KHÓ ĐỌC, TRẺ TỰ KỶ, ngồi ngẫm lại, BỖNG mình thấy mình cũng là một loại TỰ KỶ.

Và mình có cảm hứng muốn CỞI, muốn LỘT, muốn BỘC BẠCH.

Mình muốn thử 01 lần TRẦN TRUỒNG TỰ KỶ xem cảm giác như thế nào.

Biết đâu khơi gợi được trí tò mò của mọi người và biết đâu mọi người HIỂU và THƯƠNG.

Một số dấu hiệu mình bị TỰ KỶ.

Mấy năm gần đây năm nào mình cũng làm một danh sách những việc mình muốn làm trước khi chết (BUCKET LIST).

Nhưng

…đến cuối năm mình vẫn SỐNG NHĂN RĂNG.

Mình cảm thấy MAY và MỪNG vì mình đã làm được một số điều muốn làm cho dù có những việc rất khó khăn, có những việc điên rồ.

Đa phần các việc thì chẳng giống ai cả.

Ví dụ như
– cai thuốc lá
– tập thể dục mỗi ngày
– từ chối mọi cuộc tụ tập, nhậu nhẹt vào buổi tối
– cạo trọc toàn thân
– phượt bằng xe đạp
– nhịn ăn trong vài ngày
– nói không với tivi, báo chí
– tránh xa những người hay kêu ca than vãn
– ngắt kết nối với thế giới từ vài ngày đến vài tuần
– đi bộ quanh phố phường hà nội
– ngâm nước nóng cả ngày,
– tới một đất nước xa lạ…

Rất nhiều việc mình làm đến gia đình mình còn bảo mình bị điên, bị hâm, bị dở

thì đương nhiên người khác thấy MÌNH BẤT BÌNH THƯỜNG chẳng có gì là lạ cả.

Mình ít cười, ít nói. Có khi cả ngày không nói. Thậm chí cả 10 ngày không nói cũng chả sao.

Mọi người bảo mình ít nói nên chẳng biết mình nghĩ gì.

Thực ra là …

mình chẳng nghĩ gì đâu ạ.

Ý NGHĨ nó tự tìm đến mình thì đúng hơn. Giống như khi mất ngủ,

Ý NGHĨ cứ tự TRÀO LÊN thôi ạ,

hết đợt này rồi đến đợt khác, đến cũng lẹ, mà đi cũng lẹ.

Có ý nghĩ nó hay ghé chơi và ở lại rất lâu.

Mình để ý nếu mình muốn đuổi nó đi, mình muốn chống cự lại nó thì lần tới nó đến dữ dội hơn và ở lại lâu hơn.

Vì vậy mà cách tốt nhất là đón nhận nó, lắng nghe nó, ôm hôn nó, chơi đùa với nó. Vậy là nó chán, nó bỏ mình đi.

Như vậy là mình KHỎE RE.

Đấy! Rõ là TỰ KỶ mà..

Tiếng Anh có từ SOLITUDE mô tả chính xác tình trạng này của mình.

Mình chẳng bao giờ tổ chức sinh nhật.

Ngày sinh nhật là ngày mình sinh ra đời và mình chỉ muốn ở bên cạnh người thân giống như lúc chào đời

hoặc

đi tới 01 vùng đất lạ một mình để có cảm giác như được tái sinh.

Lúc rảnh rỗi mình thường đi dạo một mình. Đặc biệt là đi dạo dưới trời mưa.

Mình thấy Ti vi, báo chí cứ nhạt nhạt, giả dối và đa phần là thông tin tiêu cực.

Thế là mình ngừng xem và đọc luôn.

Do vậy mà mình MÙ VĂN HÓA, và cũng có thể VÔ VĂN HÓA tùy thuộc vào quan điểm của bạn.

Mình đi làm bằng xe 02 cẳng, xe đạp, xe bus. Thỉnh thoảng mình cũng đi UBER, GRAB, TAXI. Hôm nào SANG thì được SẾP lái xe đưa đón.

Xưa tham gia lớp bảo hiểm, ông thầy giảng viên đẹp trai, khéo mồm dạy học viên rằng, cứ có khách hàng nào có chùm nhiều chìa khóa là tiếp cận ngay.

Họ chính là khách hàng tiềm năng. Họ có nhiều chìa khóa nghĩa là họ có nhiều của cải để cất giấu.

Bấy lâu nay trên người mình chẳng có cái chìa khóa nào cả. Thế nên chẳng thấy các anh, chị, bạn bảo hiểm mời mọc mua bảo hiểm nữa. Suy diễn logic, thì mình VÔ SẢN (chẳng có TIỀN)

Mình cũng rất thích chơi các môn thể thao, đặc biệt các môn thể thao đơn giản và có thể tập luyện một mình và tập luyện bất cứ lúc nào.

Chứ thể thao hô hào quần chúng, đá xong ăn nhậu thì không hợp với mình.

Nhờ thể dục thể thao mỗi ngày mà chân tay mình thì TO còn ÓC thì NHỎ lại và NGU như VỊT.

Mọi người học, làm việc gì đó chỉ cần 01 chút thời gian, còn mình mất cả TẤN thời gian.

Trong khi học, làm việc tay chân mình cứ phải ngọ ngoạy, sờ cái này mó cái kia.

Đầu óc thì mơ màng, không tập trung lâu được.

Làm việc gì thì chỉ 10 phút là chán, phải chuyển sang cái khác.

Câu chuyện mọi người đang trao đổi có khi phải mất một lúc lâu, hoặc hết chuyện về nhà trong giấc mơ mình mới á à ứ ừ.

Người ta kể chuyện cười, ai cũng cười, chỉ một mình không cười.

KIỂU TRẦN TRUỒNG TỰ KỈ của mình là như thế đấy.

Trong cuộc sống hàng ngày mình không có quá nhiều nhu cầu giao tiếp.

Mặc dù công việc của mình hay phải giao tiếp với khách hàng. Bản thân mình tự nhận thấy mình chẳng có sở trường gì về bán hàng cả, nhất là khoản khéo ăn khéo nói và lấy lòng khách hàng.

Nhưng cũng may là vẫn có nhiều khách hàng vẫn để ý cái BẤT THƯỜNG, HIỂU và THƯƠNG mình, lựa chọn mình làm đối tác.

Có khi họ thấy cái NGU cái BẤT THƯỜNG của mình họ lại thấy tin tưởng và yên tâm hơn chăng?

Dù thế nào thì mình thực sự yêu công việc của mình.

Mình tự hào vì sản phẩm dịch vụ của mình đem lại lợi ích cho khách hàng.

Mình cũng nhận thấy cuộc sống ít giao du không làm mình buồn chán, trái lại nó làm mình cảm thấy vui vẻ, bình yên.

Nó giúp mình có thời gian để hiểu và yêu mình nhiều hơn.

Trong khi người khác làm việc TO thì mình chỉ làm được việc NHỎ như quét nhà, lau nhà, dọn nhà, nấu cơm, rửa bát, giặt giũ, phơi, cất, gấp quần áo, cọ toilet, đọc sách, học ngoại ngữ, đùa với vợ, chơi với con…

NÓI TÓM LẠI là VIỆC ĐÀN BÀ.

Tại sao Người tự kỷ cảm thấy HẠNH PHÚC, ĐẦY ĐỦ

Người tự kỷ, đàn bà cảm thấy hạnh phúc, đầy đủ vì

1. Mình có cái nhìn cụ thể rõ ràng những điều mà mình muốn với cuộc đời mình
2. Mình luôn biết ơn tất cả
3. Mình dám chấp nhận rủi ro
4. Mình đón nhận thất bại
5. Mình có tâm trí của kẻ mới bắt đầu, của đứa trẻ ham muốn biết mọi thứ và chơi đi chơi lại một trò mãi không chán
6. Mình dành thời gian mỗi ngày để tập thể dục, đọc sách và học hỏi điều mới mẻ
7. Mình tự ý thức và quan sát bản thân mọi lúc mọi nơi
8. Mình tha thứ cho lỗi lầm của mình
9. Mình học được rất nhiều bài học từ mọi người mình gặp trong cuộc đời.

Bạn muốn có thông tin Nhân Viên Kinh Doanh Phần Mềm ERP không biết bán hàng Xem tại đâyở đây

Nếu bạn quan tâm tới ERP, CRM và SAP Business One, vui lòng để lại tin nhắn, gửi email hoặc gọi điện cho Hải nhé!

Chúc bạn ĐẦY ĐỦ theo cách của bạn.

Nhân Viên Kinh Doanh Phần Mềm ERP tự kỷ

Ngô Thanh Hải

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *