Đường Sơn Đại Địa Chấn – đời người mẹ có bao nhiêu cái 30 năm?

10 giây 240.000 người chết, 164.000 người bị thương, vô số sang chấn tâm lý cho những người còn sống như chính lời tâm sự của người con trai:

“Trận động đất năm 1976 đã hủy hoại cả cuộc đời mẹ tôi.

Trái tim bà tan nát.

Những ngôi nhà có thể xây dựng lại nhưng trái tim mẹ tôi mãi mãi không lành được.

Trong 32 năm trái tim mẹ tôi chỉ còn là những mảnh vỡ”.

Mất mát là gì? Và ai hiểu nó?

“Con không hiểu mất mát là gì đâu khi con chưa trải qua nó.” Lời người mẹ nói với cậu con trai.

Trong giờ khắc khủng khiếp đại địa chấn Đường Sơn, bà đối mặt nguy cơ mất đi hai đứa con. Nhưng bà chỉ được chọn cứu sống 01.

Trong tình cảnh một đứa còn thở đang cất tiếng kêu cứu, đứa còn lại cố nốt chút sức lực ít ỏi của mình dùng viên đá gõ từng tiếng cạch cạch yếu ớt thưa dần rồi tắt hẳn, còn đội cứu trợ giục bà quyết định nhanh bởi họ còn hàng ngàn người bị nạn đang cần giúp đỡ.

Là bà, bạn sẽ chọn cứu đứa con nào?

Ngược lại, nếu bạn là đứa con bị bỏ lại trong tình huống đó, bạn sẽ nghĩ gì?

Giả sử một điều thần kỳ xảy ra. Sau đó, bạn sống lại. Bạn có đi tìm gia đình mình không? Bạn có giận chính người mẹ của mình không?

Người mẹ sẽ đối diện với người con như thế nào nếu được gặp lại nhau?

“Mẹ không sao. Mẹ chịu được đau khổ thì mẹ cũng chịu được hạnh phúc.” Bà mẹ nói với cô con dâu khi đang chờ đứa con gái tưởng đã mất bỗng xuất hiện trở về .

Chậu cà chua đã rửa sạch ngâm nước bên cạnh di ảnh của người bố và của chính cô gái là hình ảnh có lẽ làm bất cứ khán giả nào phải bật khóc.

Bà mẹ giọng run run, xúc động, nghẹn ngào

“Cà chua mẹ rửa cho con ăn. Mẹ không nói dối”

Câu nói này đã thực sự xúc chạm đến trái tim đang thổn thức, đầy băn khoăn của người con.

Nếu bạn chưa hiểu tại sao thì hãy quay về những hình ảnh đầu phim ngay trước khi trận động đất xảy ra.

Một quả cà chua duy nhất bà mẹ đã bảo cô gái nhường cho cậu em.

Trong sự lựa chọn này bà đưa ra quyết định thật dễ dàng.

Bà đã xoa dịu cô con gái bằng lời hứa

“Mai mẹ sẽ đi chợ mua cho con”

Cô con gái chấp nhận sự thiệt thòi dù vẫn còn phụng phịu, ấm ức.

Bởi cô có ngày mai để hy vọng.

Đại địa chấn Đường Sơn diễn ra quá nhanh và bất ngờ.

Nó bỗng chốc cuốn phăng lời hứa của bà mẹ và cả hy vọng vào ngày mai của đứa con gái.

Và giờ sau 32 năm, bà vẫn nhớ lời hứa với đứa con của mình. Bà rất ân hận nhưng trong sâu thẳm bà không bỏ rơi nó.

Đó là một phép màu nhiệm kèm theo nỗi đau đớn, sự cào xé, dằn vặt trong tâm trí của 02 mẹ con suốt 32 năm.

Giờ đây, lúc này.

Bà quỳ xuống trước mặt con. Nước mắt rơi. Giọng xót xa, van nài, uất ức

“Tha lỗi cho mẹ.

Sao con lại xuất hiện.

Bao nhiêu năm qua sao con không liên lạc với mẹ?

Mẹ cứ tưởng con đang ở với bố con.

Ngày nào mẹ cũng nhớ 02 bố con con suốt 32 năm.

Sao con không nghĩ tới mẹ?

Con đã ở đâu?

Sao con không về?

Chẳng có lời nào đáp lại.

Cô con gái quỳ sụp xuống.

Người mẹ nắm lấy tay cô, sờ lên khuôn mặt đang nhạt nhòa nước mắt của cô.

Cô không trả lời nhưng bà biết cô đã tha thứ cho bà.

Bà nghe thấy tiếng nấc cụt và tiếng “mẹ” thổn thức phát ra từ cổ họng cô.

Kết phim, khi đứng trước ngôi mộ của chính mình. Người con gái không kìm được nước mắt, đau đớn nói.

“Những năm qua sao mẹ chịu nổi.”

Trong đời người phụ nữ có bao nhiêu cái 30 năm chứ?

Sao mẹ lại làm vậy?

Mẹ. Con xin lỗi.

Lần đầu tiên trông thấy Phương Đạt con đã thấy ghét chính mình. Nó là em con. Nó sống được là cả 01 kỳ tích.

Con xin lỗi mẹ.

Con đã hành hạ mẹ suốt 32 năm. Con không thể tha thứ cho mình được.

Mẹ. Con xin lỗi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *